Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

ẢNH GIA ĐÌNH




                                Các anh trai.



                               Các cháu nội và con dâu lớn.






                       NGUYỆT MINH tuổi 65 và một trong 5 cháu nội.





Một "bộ phận nhỏ" các con cháu.



                     NGUYỆT MINH-2012:VỀ TỪ CÕI CHẾT.

NHÀ CỰU TỔNG ĐỐC HÀ GIANG

Xem dinh cơ ông Nguyễn Trường Tô 


Thứ hai, 11/03/2013, 18:55 (GMT+7)
Sau 3 năm kể từ ngày bị miễn nhiệm hết chức vụ vì những lùm xùm xung quanh vụ án Sầm Đức Xương (năm 2010), nguyên Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô trở về cuộc sống của người dân thường với thú vui điền viên (tựa như ông Nguyễn Minh Triết và như THÁNH GIÓNG,nhưng anh TÔ thì dư luận nói anh THAM Ô,HỦ HÓA,anh ấy xấu lắm,nếu mang danh đảng viên thì làm ô uế đảng của CỤ HỒ). Đó là khu trang trại sinh thái ở ngay mảnh đất cực bắc Hà Giang.
 - 1
Cách Hà Giang 8 km, trên địa bàn xã Đạo Đức (huyện Vị Xuyên), cánh cổng này là nơi dẫn vào khu trang trại của gia đình ông Tô
 - 2
Ông Tô là người gốc “quê lúa Thái Bình” nên ngôi nhà cũng được mô phỏng lại nhà truyền thống ở Đồng bằng Bắc bộ
 - 3
Những vì kèo được chạm trổ công phu
 - 4
 Họa tiết chạm khắc làm ngôi nhà… bừng sáng
 - 5
Cả trang trại ngút ngát cây xanh do bàn tay có nghề về cây xanh và phong thủy kiến tạo
 - 6
Hồ tích thủy, bờ kè chắc chắn cùng sự sắp đặt của các tiểu cảnh bon sai
 - 7
Những hòn giả sơn được gia công hết sức công phu
 - 8
Những cây cảnh “độc” được đưa về từ khắp nơi, đang trong thời gian “hồ” để thích nghi với khí hậu, thổ nhưỡng của khu trang trại
 - 9
Trong đó phải kể đến loài thông tre, một trong những loài khó trồng
 - 10
Ngôi nhà cũng được xây dựng theo phong cách hết sức “tây”
Song Nguyên
(Theo Khampha.vn)

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

GIẢI TRÍ MỘT TẸO

Đến nhà "cua đồng"-bạn trên blog (?) của Nguyễn Ngọc Đức (moterangrua),thấy mấy thứ hay hay ,bèn xin về đây để bạn bè xem chung:

(Kiểu thơ BÚT TRE)

Quê hương tôi đẹp tuyệt vời
Ở dưới có nước trên trời có mây.
Xin mời các bạn về đây
Để thăm quê tớ mỗi ngày một sang.
Con đò dịch đít sang ngang
Xa xa có một cái làng thò ra.
Đằng kia là một vườn na
Đằng này thì có mấy bà chổng mông.
Cây lúa cao sản ngoài đồng
Đến mùa thu hoạch nhà nông vui cười.
Quê tôi thế đấy bạn ơi
Nhờ có đổi mới nên đời thêm xuân.
Con gái giờ chẳng mặc quần…
Mà mặc váy ngắn hở chân hở đùi
Ngày hội mới thật là vui!
         **** 
TRUYỆN CÓ THỂ CƯỜI

Vợ thấy chồng đi làm về, chạy ngay ra đón, hôn 1 cái vào má và thỏ thẻ: “Anh ơi, em ‘trễ’ 2 tháng rồi, chắc chúng ta có em bé quá”.
Chồng vui mừng khôn xiết vì sắp được làm bố. Sáng hôm sau, chồng đi làm, chỉ có mỗi bà vợ ở nhà. Có anh nhân viên điện lực đến bấm chuông.
- Tôi có thể giúp gì cho anh?
- À không, tôi đến đây chỉ để báo cho bà biết là bà đã trễ 2 tháng rồi nhá.
- Hả? Sao các anh lại biết?
- Bà đừng có cố tỏ vẻ ngạc nhiên như thế, bà trễ dù là 1 bữa chúng tôi cũng biết chứ đừng nói chi đến 2 tháng như vậy.
Quá hoảng sợ, bà vợ nói “Thôi đợi chồng tôi nói chuyện với các anh” rồi đóng sập cửa lại.
Ngay sáng hôm sau ông chồng đến ngay công ty điện lực và gặp anh nhân viên thu tiền hôm trước, vỗ bàn hét:
- Này anh kia, anh muốn gì ở vợ chồng chúng tôi?
- Cũng đơn giản thôi, ông bà vui lòng đưa chúng tôi tiền là mọi việc sẽ ổn thỏa.
Ông chồng nghĩ đang bị tống tiền, nên càng thêm bực tức:
- Nếu tao không đưa tiền cho mày thì sao?
- Bắt buộc chúng tôi phải cắt của ông thôi – anh nhân viên thu tiền trả lời.
Ông chồng há hốc miệng:
- Cắt rồi vợ tôi xài cái gì.
- Kêu bà ta xài đỡ cây đèn cầy vậy.
***
Một người đàn ông da đen bị lạc trong sa mạc.
Trời nắng gắt, khác nước khô cháy cả cổ, khi gần ngất đi ông ta kêu lên: “Thượng đế ơi hãy cứu con” và Thượng đế hiện ra thật.
Thượng đế nói “ta cho con 3 điều ước”, mừng quá, không ngần ngại người da đen ước:
-Thứ nhất cho con là người da trắng,
-Thứ hai: lúc nào cũng có một người phụ nữ ngồi trong lòng,
-Và thứ ba: lúc nào con cũng có nước uống.
Thượng đế đồng ý ngay, mỉm cười “ta cho con được toại nguyện” … và hô biến .. BÙM!!!! người đàn ông da đen biến thành … cái toa lét dành cho phụ nữ!
****
Có một con muỗi vừa mới chích máu người thì bị đập cho một phát chết tươi. Muỗi ta ức quá xuống Âm Phủ kiện Diêm Vương:
- Tại sao Trời sanh con ra là để “hút máu” người mà lại để con bị đập chết như thế chứ, ức chế quá ?
Uhm..Ngươi nói cũng đúng. Thế giờ ngươi muốn thế nào ?
- Con chỉ muốn một điều nhỏ nhoi thôi. Con muốn kiếp sau con vẫn được “hút máu” người nhưng không bao giờ bị đập chết.
- Ok, ước nguyện của ngươi đã được toại nguyện.
Và khi đầu thai, con muỗi trở thành 1 miếng Kotex soctina!
______________________________________

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Ồ,BEO to gan gớm!

 NM tha bài này vđể các bạn giải trí đấy nhé,NM không khoái cái món chính trđâu.
_______________________________


BEO-nghe đâu là TBT cái báo thể dục gì ấy trong thành phố mang tên Bác,viết thế này:





Thứ ba, ngày 30 tháng mười năm 2012


NHÂN GIÂN LÊN ĐỜI

Bản hiến pháp sửa đổi chưa được phát hành chính thức để 
lấy ý kiến nhân dân, nhưng  báo chí và nhất là cư dân mạng 
đã chém gió  hăng hái.

Các nhân giân này, mũi bị dắt bởi những tít  báo to đùng mỗi
 sáng, mắt chỉ nhỉn thấy những nhân sự cụ thể sự kiện vụ việc
 cụ thể vừa diễn ra, nên chưa
gì đã ủng hộ nhiệt liệt mà quên béng việc, khi bản hiến pháp

 mới có hiệu lực, các vịhưởng lợi (như nhân giân đang tưởng)
 đã về điền viên với Thánh Gióng từ khuya.

Điều cơ bản nhất của việc sửa đổi hp, nằm ở điểm chập hai 
chức danh tổng bí thư và chủ tịch nước vào làm một.
Nhân giân, với dư âm của TW 6, hào hứng giao thật nhiều
 quyền cho chủ tịch nước (***), trong đó lẫn cả quyền
 hành pháp chứ không chỉ thuần chức năng tầm soát quyền lực.

Khi hiến pháp mới thực thi, chủ tịch là lãnh đạo cao nhất
 vì kiêm đảng trưởng, lại độc đảng, vậy thành phần nào 
sẽ giám sát đảng đây?. Hình như nhân giân đang hy vọng
 giành được quyền này. (Mình bảo nhân giân lên đời, là vì thế).

Xứ mình, tay ải tay ai nắm quyền lực, cũng lo ngay ngáy.
 Bớt cũng lo mà thêm lo gấp bội. Luẩn quẩn vừa  thổi tu
 huýt vừa đá banh hoài, bao giờ với tới xã hội pháp trị.

Riêng mình,  đang hình dung cảnh rất thật khác:
Đảng trưởng đọc bản giải trình về tiến độ chống tham nhũng
 trước cuốc hội …

Đấy, cải cách  sâu sắc, thế mới đã.



(***) Một nhân dân vừa góp ý bổ sung:  Sau này nhân giân 
chán chủ tịch nước thì chắc lại hy vọng sửa đổi HPháp để 
tổng bí thư có quyền bãi nhiệm chủ tịch nước, sau đó thì 
quốc hội có quyền bỏ phiếu bãi nhiệm tổng bí thư nữa là 
thành ra tam quyền phân lợn
------------------------------------------
Còn TH09 thì đăng:

Bỏ bao công cãi nhau mà nào có...lên đỉnh.

LIỆT DƯƠNG


*** Beo biên BÀI NÀY (***)vào tháng 10 năm ngoái.

Tầm ấy, bản dự thảo hiến pháp chưa được công bố rộng rãi.

Viết loằng ngoằng thế, tựu trung lại, Beo muốn diễn đạt rằng, thực chất 
 của lần sửa đổi hiến pháp này chỉ là xếp sắp lại quyền lực  trên cấp
 chóp bu. Và việc  xếp sắp ấy sẽ bất chấp baquyền pháp có hiếp dâm 
nhau hay không. Chấm hết.

Hiến pháp là bộ luật cái thể hiện tình cảm và ước vọng của nhân dân. 
Chính vì vậy, bộ luật cái này gắn liền với những vấn đề quốc gia và 
xã hội ở thời điểm nó ra đời.

Chưa cần đọc kĩ văn bản dự thảo sửa đổi, đã thấy ngay rằng, do công 
lao giành độc lập và thống nhất đất nước, Đảng cộng sản nghiễm nhiên
 coi tính chính danh lãnh đạo đất nước của mình là vĩnh viễn. Và Beo 
tin rằng, không có bất cứ ai trong nhóm chủ trương sửa đổi hiến pháp,
 manh nha thay đổi điều đã được mặc định này.

Nay, có vẻ như tình hình rất chi là tình hình, rắn thả ra rồi bắt lại ra sao…

Cách bắt lại rắn thô thiển đầu tiên là đích thân hai vị đứng đầu quốc 
gia đập vỗ mặt quốc dân đồng bào là đồ suy thoái đạo đức.

Beo yêu đất nước mình, tôn trọng sự đứng đầu của Đảng cộng sản nhưng 
nhận thức rằng, trong thế giới phẳng của thập kỉ thứ hai của thế kỉ 21,
 hoàn toàn không cần thiết phải khẳng định tính chính danh bằng cách
 ghi vào Bộ luật cái nữa. Nếu  Đảng cộng sản đủ sức mạnh, át vía  
được tất cả các luồng tư tưởng khác mình, hà cớ gì cứ phải khăng 
khăng ôm cứng lấy cái phao điều 4đến thế.

Cách bắt rắn thứ hai. Tối qua Beo bỏ công coi chuyên mục góp ý 
hiến pháp (đại khái thế) trên VTV và ANTV. Đủ các giai tầng, các anh
 công an ngồi nghiêm trang đầu đội đầy mũ trong nhà hội nghị máy lạnh. 
100 xã ở Phú thọ đã lấy xong ý dân rất hợp lòng đảng. Nhà bác hiu gì 
đấy nói có mỗi câu tôi hoàn toàn nhất trí ….Cha mẹ bà con làng nước
 hàng xóm láng giềng ôi!

Lẻ mẻ còn vài bài bắt rắn nữa, nói chung cũng cũ kĩ và phản hiệu quả mà 
vụ buộc thôi việc thần tốc Nguyễn Đắc Kiên là ví dụ.

Văn bản HP chính thức ban hành chắc chắn trăm phần trăm sẽ không
 thay đổi gì so với bản dự thảo, trừ dăm ba câu chữ thì là mà vì vớ vẩn và,
 trừ cuộc thương thảo quyền lực, đương nhiên chả dính dáng gì đến 
nhân giân, sắp tới đây. Nhưng, cuộc tập dượt dân chủ đầu tiên trong
 lịch sử 8 mấy năm của Đảng cộng sản, đã vọt tầm kiểm soát và ngoài 
lường định.

Chuẩn bị bao nhiêu cơ mưu cưỡng hiếp, đúng lúc hành sự té ra liệt
 cmn dương.


(***) Đây là 1 trong số 19 bài sở 4 tờ Sài gòn bắt buộc bạn Beo
 tháo gỡ trong blog cũ. Văn bản này do nữ phó phòng non choẹt 
(not tuổi tác) kí trong khi các giấy mời họp trong vụ blog Beo ấy 
toàn do phó giám sở kí. Em này học cùng khóa chính trị với Beo
 và tụ nhau trong nhóm, hễ thi mà buông phao ra chết liền.

Nghĩ lại, giờ thấy mình ngu thật, bỏ bao công cãi nhau mà nào có...lên đỉnh.

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

ÔN NGHÈO

Hết tết rồi-sang ngày thứ 21 của tháng giêng,giò,chả từ tết vẫn còn.Thịt kho với mắm loại A (hoa) của cát hải,gắp ra gắp vào,con cháu không ăn! (Thừa dinh dưỡng chăng?).Cũng may nhờ ơn Chính phủ,nhà có chiếc tủ lạnh cũ(không phải tủ "quả thực"-mà nhà mua lại),chứ nếu không thức ăn đổ đi từ lâu rồi.

Bất giác mình nhớ lại cuộc sống trước 1986...
Nó đây:

Giấy chứng nhận sở hữu xe đạp


Chứng nhận đăng ký máy thu thanh và "Cấm nghe đài địch"


Giấy chứng nhận sử dụng máy thu thanh "Orionton"













DÂN NÔ NỨC ĐI SẮM TẾT.

Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 1

Sắm Tết thời bao cấp chủ yếu dựa vào các cửa hàng mậu dịch. Các cửa hàng được "trang hoàng" các tấm pa-nô, áp phích, trang trí cho có không khí ngày Tết.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 2
Ai cũng lo lắng làm sao mua cho hết tiêu chuẩn... Tết của nhà mình. Từ ngày 20 Tết, các cửa hàng bách hóa bắt đầu đông nghịt.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 3
Cảnh xếp hàng dài chờ đến lượt mua hàng cạnh Nhà hát Lớn Hà Nội.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 4
Mua vải may quần áo cho trẻ con. 
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 5
Tết không thể thiếu khoanh giò hay miếng thịt quay.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 6
Sau khi sắm đủ nhu yếu phẩm cho ngày Tết, người ta mới ghé qua gian hàng mứt, rượu Tết. Rượu Tết ngày xưa chỉ có rượu cam, rượu chanh. Xịn nhất là rượu Nàng Hương.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 7
Ở đâu người ta cũng thông báo những mặt hàng Tết như thế này, nhưng nếu không mua nhanh sẽ hết.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 8
Chỉ một chút mứt thập cẩm, đựng trong hộp bìa mỏng manh nhưng cũng đủ để mọi người cảm nhận không khí Tết đang về với từng nhà.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 9
Mứt Tết và bánh chưng là 2 thứ không thể thiếu trong Tết cổ truyền của người Việt.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 10
 Tranh Tết, lịch Tết, câu đối Tết bày bán ở vỉa hè dành cho khách mua về treo hay làm quà cho gia đình.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 11
Quầy bán tranh, hoa Tết...

Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 12
Bàn đổi tiền lẻ những ngày giáp Tết rất đông.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 13
Cửa hàng bán pháo ngày Tết báo hiệu xuân mới về, năm cũ qua đi, đón chào một năm mới.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 14
Những đứa trẻ thời bấy giờ luôn bị thu hút bởi những chùm pháo đỏ, hồng tại cửa hàng tạp hóa như thế này.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 15
Ngày giáp Tết, tàu xe đi lại rất khó khăn. Nhiều người phải thay nhau sắp hàng mua vé tàu suốt mấy ngày đêm may ra mới mua được vé. Không mua được vé, nhiều người phải ngồi trên nóc tàu.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 16
Ô tô ngày Tết cũng chen chúc không kém gì tàu hỏa.

... tới khung cảnh Tết đến mọi nhà...

Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 17
Sau bao ngày tất tả chuẩn bị Tết, cuối cùng mọi việc đâu cũng vào đấy. Chiều 30, mọi người trong gia đình quây quần quanh mâm cỗ tất niên.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 18
Tiếng pháo nổ đì đùng mỗi khi Tết đến luôn ở mãi trong tâm trí của mỗi người. Nó báo hiệu xuân đã tới, một năm mới đã sang.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 19

Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 20
Những đứa trẻ thích thú kiếm tìm với hy vọng nhặt được quả nào chưa nổ trong đống xác pháo rải đầy mặt đất.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 21
Đường phố Hà Nội những ngày Tết.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 22
Đồng tiền lì xì cho trẻ em thời đó.
Khi Tết qua đi...
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 23
Sau Tết, mọi người bắt đầu trở lại với công việc của mình.
Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 24
Với mỗi người làm ăn xa, giây phút ấm áp được trở về đoàn tụ bên gia đình những ngày Tết tuy ngắn ngủi nhưng sẽ là động lực giúp họ cố gắng làm việc trong suốt năm tới.



Có bạn chắc sống vào thời kỳ đó,viết thế này:

"Bạn ạ! Dùng tem phiểu vẫn phải dùng tiền chứ, nhưng giá rẻ hơn. Tuy vậy chỉ có chừng thôi, tối thiểu. Ngày ấy dân thường Hà Nội cũng có tem phiếu, nhưng tiêu chuẩn thấp hơn người đi làm. Đi làm cũng phân ra nhiều cấp độ, trực tiếp sx khác với lao động gián tiếp ở văn phòng. Sinh viên các trường chuyên nghiệp cũng có tem phiếu như người đi làm. Chỉ có dân nông thôn thì chẳng có gì, khổ hơn nhiều. Rồi có những cửa hàng dành riêng cho cán bộ cao cấp với bìa C trở lên, trong đó bán đồ ngon và dồi dào hàng nên chả phải chen lấn như ở ngoài. Nói chung đó là biện pháp tình thế của thời chiến.
Tôi còn nhớ hè năm 1972, khi Mỹ ném bom miền Bắc trở lại, muối khan hiếm nên mỗi người chỉ được mua mỗi lần 1 cân mà xêp hàng dài nhằng. Nhà nào đông con đang tuổi lớn thì bao giờ cũng thiếu gạo. Đứa trẻ được sinh ra là đi làm giấy khai sinh ngay để được tiêu chuẩn. Trẻ em cú 2 năm đựoc tăng thêm 1 kg gạo. Đi học thì giấy vở đen thui còn dính trấu và rơm, 1 mặt nhám sì. SGK hai ba đưa chung 1 quyển. Được cái hồi đó sgk không thay đổi liên tục như bây giờ nên bọn tôi mua lại sách cũ hoặc anh chị để lại cho em. Mùa đông, có nhiều đứa chỉ cáo vài cái áo thường mặc chồng lên nhau cho đỡ rét.
Năm 1977, khi bên ngoài hết viện trợ cho ta, đất nước khó khăn vô cùng, phải ăn độn 70% trong khẩu phần. Tôi còn nhớ nhà tôi có sổ ăn bánh mì, 4 người 4 cái trong các ngày chẵn. Bánh mì to lắm 225 gam, nhưng làm men thủ công ủ chua nên cái ruột chua loét ghét lắm giá có 1 hào 1 cái, néu bán cũng được gần 1 đồng nên nhà tôi thườ bán đi rồi ăn phở mậu dịch chỉ 5 hào. Phở 5 hào chỉ lưng nửa bát, nhưng giá bình dân nên sáng và trưa đông lắm, xếp hàng dài. Còn bên kia là phở 1 đồng, tiền gấp đôi nên khách ngồi tại chỗ có người bưng tới và bát đầy đặn hơn. Thương tâm nhất là những người ăn xin dạt ở quê ra. Họ đứng ngoài cửa chờ khách ăn xong là vào dồn lại và ngòi ăn tự nhiên. Toi từng chúng kiến có người khách mới nahr cục bầy nhầy ra bàn, thế là ông kia hốt ngay cho vào mồm ngon lành như sợ đứa khác lấy mất. Ăn xin bây giờ còn lâu nhé! Họ chỉ lấy tiền thôi, và ra quán gọi món ngon hơn mình nhé! Thời đó nhiều ngừoi đói vào giáp hạt, họ kéo nhau ra HN xin thương lắm. Họ đi cả nhà có cả cụ già móm mém hết răng. Người ta cho cơm nguội mà cụ ăn ngon lành thương lắm. Sau vài năm nữa, sang tập kỷ 80 họ di dân tự do vào Nam rất đông mong thoát nghèo ở vùng đất mới.
Nói về thời đó nói chung là nghèo, nhưng người ta sống tình cảm hơn, ít tranh giành nhau hơn."


(Theo T.T D.L HOÀNG SA).

Thế mới hay,mới gần ba chục năm cuộc sống dân mình cũng khá lên,ít ra cũng phải hơn dăm ba nước trên thế giới chứ ít à?