Loading...

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Từ "Hoa nắng miền Trung" (mitrhoa.blogsott.com)

HOA NẮNG MIỀN TRUNG đăng bài này,vì dài nên NM chỉ cóp một phần về cho dễ đọc,bạn nào cần tham khảo thì sang đó nhé.
***

UNG THƯ: KHÔNG CÒN SỢ NỮA


Có một người bạn đã gửi cho Nắng bài viết này ( vì 2 người cha của Nắng bị ung thư....cha chồng và cha đẻ...) Nắng đọc và thấy vô cùng hữu ích liền post bài lên đây nhằm lưu lại và cũng là để ai đó thấy cần thiết thì đọc, tham khảo và chiêm nghiệm nhé...
Bài hơi dài do đó các bạn có thể đọc từ từ sau cũng được....



Cách chữa bệnh ung thư. Yên tâm không còn sợ nữa...

Tôi viết những điều dưới đây hoàn toàn vô vị lợi, quý vị nào thấy cần thiết thì đọc và nghiên cứu thêm 

Tôi may mắn được quen biết anh chị Từ Công Phụng (trước đó anh Phụng đã bị bệnh viện chê vì bị bệnh ung thư gan, họ nói anh ấy chỉ có thể sống được 3 tháng, nay anh ấy đã và đang sống khỏe mạnh trên 2 năm; tháng 6/2012, anh đã nói trước 2,000 khán thính gỉa, trong ngày 50 năm âm nhạc Từ Công Phụng tại rạp hát sang trọng tại miền Nam California); tôi cũng liên lạc được với nhà văn Văn Quang (ở Sàigòn) bà Loan, chị Kiều Ngô (ở California, Hoa Kỳ), quý vị này đã giúp thân nhân trị dứt bệnh ung thư. Cho nên tôi xin đúc kết cách chữa ung thư của quý vị này:

1/ Phải ăn uống những thực phẩm mà những tế bào ung thư KHÔNG THÍCH, cho nên tụi nó sẽ chết dần dần, mình sẽ bài tiết chúng ra ngoài. Trong khi những tế bào cần thiết cho mình vẫn nẩy nở sung mãn.

2/ Tăng cường sức khỏe, hệ miễn nhiễm của mình bằng cách ăn uống và tâm lúc nào cũng tĩnh, lạc quan yêu đời, tập thể dục, có cuộc sống hạnh phúc.
Vận dụng nhiều loại thuốc men, ăn uống, để diệt những tế bào ung thư:

I/ Thuốc men:

Cứ điều trị theo tây y, nhưng tế bào ung thư và tế bào thường cũng đều bị chết, cho nên phải làm thế nào để tế bào ung thư chết hàng loạt, thì cơ hội sống còn của bệnh nhân sẽ rất cao.

1/ Thuốc men như FUCOIDAN (vào Google, đánh máy FUCOIDAN) để mua thuốc. Uống đúng liều lượng cần thiết, tùy theo bệnh mới ung thư hay đã bị lâu năm.

2/ Uống trà LÁ ĐU ĐỦ (lấy lá đu đủ, loại bỏ những cọng lớn), rửa sạch, cắt nhỏ - như lá trà - xấy khô, rồi pha như trà (đậm, lợt tùy bệnh nặng, nhẹ; tùy bệnh nhân có thể uống nhạt hay đậm).

3/ Uống trà LÁ XẢ tươi, thái mỏng củ xả, pha như trà - tương tự như trên -

4/ Nấu cháo với MĂNG TƯƠI là chính, nấm tốt, cá, xay nhuyễn cho bệnh nhân ăn.

5/ Đông trùng hạ thảo, nhiều người không tin tưởng thuốc này, vì giả mạo rất nhiều, thành phần bổ dưỡng cũng không chắc ăn (tôi đã được 1 bác sỹ đông y thân tình, đàng hoàng cho ý kiến như vậy).

6/ Yến, của loài chim yến, làm tổ ở trên cao: nước dãi, đờm - đầy máu - vàng khè - đầy lông tơ - phải dùng nhiều chất hóa học để tẩy cho trắng - (Tương tự như số 5 ở trên).

7/ Uống Vitamin D, loại hơi đặc biệt, phải có toa thuốc của bác sĩ (xin xem bài viết của nhà văn Chu Tất Tiến, đính kèm).

8/ Linh chi nguyên chất.

9/ . . . Xin xem thêm những bài viết đính kèm.

II/ Ăn uống:

1/ Cai ngay thuốc lá.

2/ Ăn nhiều cá, không nên ăn cá chiên, cá nướng cháy đen, hay thịt nướng cháy đen.

3/ Giảm thiểu tối đa Thịt Đỏ, vì tế bào ung thư rất thích loại thịt này, nên sinh sôi, nẩy nở tối đa.

4/ Giảm thiểu ăn đồ chiên, xào vì có dầu mỡ, nhất là loại mỡ động vật.

5/ Có thể ăn gà (ức - lườn) mầu trắng.

6/ Ăn tầu hũ.

7/ Ăn nhiều trái cây, như mãng, dừa tươi, . . . các loại rau tươi.

8/ Không ăn uống những đồ ăn có chất bảo quản trong hộp, trong chai.

9/ Không hâm nóng đồ ăn bằng Microway, chỉ ăn đồ ăn nấu, hấp.

10/ Uống nước củ dền đỏ tía + cà rốt + táo đỏ (apple).

Cách làm: 1 củ dền đỏ + 2 củ cà rốt + 1 trái táo đỏ (bỏ hột); tất cả để nguyên vỏ, chà sạch; cho tất cả vào máy ép, uống nước (bỏ bã), uống sáng và tối. 2 lần thì phải là 2 củ dền + 4 củ cà rốt + 2 trái táo đỏ. Uống rất bổ, tăng cường sức khỏe nhiều 

** Tóm lại phải ăn uống đồ ăn lành, có cuộc sống vui, mạnh, hạnh phúc.

Thân kính chúc quý vị luôn được vui, mạnh, hạnh phúc, vạn sự được như ý. Kính cầu mong mọi bệnh tật sẽ đưa nhau xuống đất, thân thể mình luôn ở trên mặt đất lâu dài.
Trân trọng. Phạm Huy Hoàn đã viết và sưu tầm, nhưng chưa đầy đủ.

II/ Nước Cốt Màu Nhiệm

Đây là một thức uống có thể ngăn cản các tế bào xấu thành hình trong cơ thể bạn hoặc sẽ giảm độ tăng trưởng của chúng! Ông Seto đã bị ung thư phổi. Ông đã được một người nổi tiếng về cây thuốc bên Trung quốc khuyên uống thức uống này. Uống chuyên cần uống trong 3 tháng và bây giờ sức khỏe của ông đã bình phục, và ông lại sẵn sàng làm một chuyến du lịch. Nhờ thức uống này đấy! Bạn có thử cũng chẳng hại gì.

Đây giống như một Thức Uống Phép Lạ! Thật đơn giản.
Bạn chỉ cần một củ dền (cải đường), hai củ cà rốt và một quả táo (phải bỏ hột) làm chung với nhau để thành NƯỚC CỐT!
Rửa sạch các thứ trên, để nguyên vỏ mà cắt ra từng miếng, đưa vào dụng cụ ép và uống nước cốt ngay. Có thể cho thêm chút nước chanh cho có hương vị hấp dẫn hơn

Thức Uống Phép Lạ này sẽ có tác dụng đối với những chứng sau:
.1. Ngăn chặn các tế bào ung thư phát triển hoặc tăng trưởng.
2. Ngăn ngừa các chứng bệnh về gan, thận, tuyến tuỵ và có thể chữa ung nhọt nữa 
3. Tăng sức mạnh cho phổi, ngăn ngừa cơn đau tim và cao huyết áp.
4. Tăng cường hệ miễn dịch.
5. Tốt cho mắt, loại trừ chứng mắt đỏ và mỏi mắt hoặc khô mắt.
6. Giúp loại trừ đau nhức do tập luyện thân thể, đau cơ. 
7. Giải độc, trợ giúp chuyển động của ruột, loại trừ chứng táo bón. Do đó, sẽ làm cho da được khỏe hơn và có nước sáng bóng hơn. Đây là món Thượng Đế gửi đến để giải quyết vấn đề mụn trứng cá.
8. Cải thiện hơi thở không tốt do khó tiêu, nhiễm trùng cổ họng 
9. Làm bớt đau nhức vào kỳ kinh nguyệt.
10. Giúp người bị dị ứng mũi và cổ họng khỏi bị dị ứng tấn công.
Tuyệt đối không có tác dụng phụ. Có sức bổ dưỡng cao và hấp thụ dễ dàng! Rất hiệu quả nếu bạn cần giảm cân. Bạn sẽ thấy là hệ miễn dịch của bạn sẽ được cải thiện sau 2 tuần uống đều. Xin lưu ý là uống trực tiếp từ dụng cụ ép nước cốt để đạt hiệu quả tốt nhất.

KHI NÀO UỐNG?

-HÃY UỐNG VÀO BUỔI SÁNG, LÚC BAO TỬ CÒN TRỐNG!
-SAU MỘT GIỜ, BẠN CÓ THỂ ĂN ĐIỂM TÂM.
ĐỂ CÓ KẾT QUẢ NHANH, HÃY UỐNG MỘT NGÀY 2 LẦN, VÀO BUỔI SÁNG VÀ TRƯỚC 5g CHIỀU.

BẠN SẼ KHÔNG BAO GIỜ PHẢI HỐI TIẾC! KHÔNG TỐN TIỀN NHIỀU ĐÂU! XIN VUI LÒNG CHUYỂN CHO GIA ĐÌNH VÀ BẠN BÈ

MỘT HY VỌNG MỚI CHO NHỮNG NGƯỜI BỊ BỆNH UNG THƯ: ÁP DỤNG PHƯƠNG PHÁP ĐIỀU TRỊ BẰNG SINH TỐ D. (Loại cần toa bác sĩ)
Chu Tất Tiến viết:

Trong tuyển tập nghiên cứu về bệnh Ung Thư (Critical Reviews in Oncology Hematology) được ấn hành bởi Elsevier, nhà xuất bản lớn nhất thế giới về khoa học và y khoa, có một chương nói về cách điều trị và phòng ngừa ung thư của hai Giáo Sư Y Khoa người Việt Nam: Bác Sĩ Lương Vinh Quốc Khanh và Bác Sĩ Nguyễn Thị Hoàng Lan. 

Bác sĩ Lương Vinh Quốc Khanh là Hội Viên (Fellow) của 6 trường Đại Học về Chuyên Khoa Y Khoa và 1 trường Đại Học Y Khoa Anh Quốc. Ông là Giáo Sư Thỉnh Giảng của Đại Học Y Khoa UCLA, Giáo Sư của trường USC, Keck School of Medicine, Los Angeles.

Bác sĩ Nguyễn Thị Hoàng Lan là Hội Viên của 3 trường Đại Học Chuyên Khoa Y Khoa và là Giáo Sư trường USC, Keck School of Medicine, Los Angeles.
Nhân một cơ hội được đọc chương về Cách Dùng Sinh Tố D để trị Bệnh Ung Thư nói trên, người viết đã làm một cuộc phỏng vấn ngắn ngủi với Giáo Sư Bác Sĩ Lương Vinh Quốc Khanh.

-H: Xin bác sĩ cho biết nguyên nhân nào dẫn tới việc nghiên cứu về Sinh Tố D để trị và ngăn ngừa bệnh ung thư.

-Đ: Tôi đã nghiên cứu về sự liên hệ của sinh tố D và bệnh ung thư từ 20 năm nay. Tôi đã từng hợp tác nghiên cứu với một giáo sư nổi tiếng về Sinh tố D của Mỹ. Lý do dẫn tôi tới việc nghiên cứu này là một khám phá tình cờ. Trong lúc điều trị cho những người Việt Nam bị bệnh ung thư, tôi nhận thấy những bệnh nhân này có một đặc điểm chung là cùng thiếu Sinh tố D. Trước đó, tôi đã chia xẻ điều khám phá này với các vị thầy cũng như đồng nghiệp của tôi nhưng rất ít người đồng ý với ý kiến của tôi, có khi còn cho ý kiến ngược lại. Tôi nhớ khi tôi còn ở Đại Học UCLA và bắt đầu nghiên cứu về sự liên hệ giữa sinh tố D và căn bệnh quái ác này, ông thầy tôi gọi điện thoại cho tôi, chê trách là tôi không hiểu gì về sinh tố D cả. Ông thầy cho rằng người dân ở California không bao giờ thiếu Sinh tố D. Nhưng kêt quả thực tế do tôi khám phá là các người bệnh ung thư ở California đều thiêu sinh tố D. Mãi sau này, ông thầy tôi mới xin lỗi vì không bao giò ông nghĩ là các bệnh nhân ung thư đều thiếu sinh tố D.

-H: Điều đáng mừng là sinh tố D có thể mua tại bất cứ dược phòng nào, phải không?

-Đ: Thật ra không phải cứ là sinh tố D thì có thể mua tự do tại các dược phòng. Có nhiều loại sinh tố D. Loại sinh tố D dùng để chữa bệnh ung thư phải có toa bác sĩ mới mua được. Loại cần toa bác sĩ này tốt gấp 10 lần các loại thông thường. Mấy loại mua ngoài chợ không có giá trị. Bản thân tôi khi chữa trị cho người mắc bệnh ung thư, đều dùng loại cần toa bác sĩ. Yếu tố này, thoạt đầu, cũng không được các đồng nghiệp khác đồng ý. Ngay chính ông thầy tôi cũng phản ứng khi được biết tôi chuyên dùng loại sinh tố D cần toa bác sĩ. Ông Thầy tôi cũng thắc mắc hỏi tại sao tôi chỉ cho toa mua loại này, sao không cho họ xài loại bán ngoài chợ. Các khảo cứu sau này cho thấy chỉ có loại sinh tố D cần toa bác sĩ, vì chỉ có loại ấy mới bám vào tế bào và tác dụng trên tế bào ung thư.

-H: Khi tôi còn đi học, tôi được nghe nói là các yếu tố tiền sinh tố D nằm dưới da, có đúng không?

-Đ: Đúng thế, các yếu tố tiền sinh tố D3 nằm dưới da.  Nhờ tia ultra violet của mặt trời, các yếu tố này biến thành 25-sinh tố D3. Các chất 25-sinh tố D3 này vào tới thận biến thành 1,25-sinh tố D3. Chính 1,25-sinh tố D3 này mới có tác dụng trên cơ thể. Chất tiền 24,25-sinh tố D3, nếu không tiếp xúc với ánh sáng mặt trời thì không thể biến thành 1,25-sinh tố D3. Nhưng cũng có trường hợp luôn ở dưới ánh nắng mặt trời nhưng vẫn thiếu sinh tố D3. khỏang 1/3 đến phân nửa dân số sinh sống ở Sub-Sahara Phi Châu  và Trung Đông được xem là thiếu sinh tố D. Như những người da đen, họ thường thiếu sinh tố D vì da họ đen quá làm cản tác dụng biến tiền sinh tố D thành sinh tố D3. Mũ che nắng, Sunblock cũng cản tia tử ngoại (UV) nữa. Da của người lớn tuổi cũng cản tia tử ngoại. Tế bào da của người lớn tuổi cũng không phát triển, thì người lớn tuổi cũng sẻ thiếu sinh tố D.

-H: Còn yếu tố nào làm thiếu sinh tố D không?

-Đ: Người Việt Nam thường bị viêm gan, các tế bài gan giảm đi, thi việc thay đổi từ 25-sinh tố D sang 1,25-sinh tố D3 cũng giảm đi. Đau thận cũng làm giảm thiểu sự biến hóa 1,25-sinh tố D3. Một điều cần lưu ý là có nhiều người phơi nắng rất nhiều cũng thắc mắc tại sao tôi thiếu sinh tố D. Phơi nắng nhiều quá, thì lại làm một lớp da ngoài bị cháy đi, biến thành lớp cản không tiếp nhận tia hồng ngọai tuyến (UV) nữa. Do đó việc đem người bệnh ung thư đi phơi nắng cũng gặp môt trở ngại là không biết độ nắng là bao nhiêu thì tốt.

-H: Bác sĩ có thể nói thêm về quan hệ giữa sinh tố D và bệnh ung thư như thế nào được không?

-Đ: Sinh tố D liên quan đến ánh nắng mặt trời. Vùng nào nhiều ánh nắng mặt trời thì ít ung thư. Vì thế những vùng càng xa xích đạo bao nhiêu thì càng thiếu sinh tố D, như vùng cực bắc âu thì thiếu sinh tố D rất nhiều, Người ta thấy có một liên hệ mật thiết giữa sinh tố D và bệnh ung thư, những người thiếu sinh tố D thì có tỷ lệ bị ung thư cao hơn người có nhiều sinh tố D. Như ở Norway, có nhiều county, những county ở cực Bắc thì tỷ lệ ung thư cao hơn vùng county phía nam, nơi mà người ta giầu sinh tố D hơn người cực bắc. Ngoài ra, còn có ảnh hưởng của thời tiết: Mùa đông ít ánh nắng mặt trời, nên số người bị ung thư tăng lên rất nhiều, Mùa hè thì giảm đi. Điều quan trọng là nếu dùng sinh tố D trong việc điều trị thì hy vọng khỏi bệnh càng cao 

-H: Cám ơn bác sĩ. Mong rằng đây là một khám phá mới đem lại nhiều hy vọng cho những người mắc phải cơn bệnh của Thần Chết này.

Xin tiếp tay cầu cho những người thiếu may mắn . Biết đâu chính bạn? Xin vui lòng gởi thông điệp nầy đi , cho dù chỉ đến với một người thôi .

Thông điệp nầy là để tưởng nhớ đến những người mà bạn biết , hay là những nạn nhân của căn bịnh . Làm ơn , xin đừng dập tắt ngọn nến nầy ! 




Y HOC: Uống nước cây sả tươi làm cho tế bào ung thư tự tiêu hủy (cell commits suicide)
Tại Do Thái, ruộng rẩy trồng sả tươi là thánh địa cho bệnh nhân ung thư (cancer)

Dùng một lìều lượng nhỏ chừng 1g cây sả tươi, chứa đủ chất dầu làm cho tế bào cancer tự hủy trong ống nghiệm.
Các nhà nghiên cứu người Do Thái đã tìm ra đường lối làm cho tế bào cancer tự hủy diệt. Tại trường đại học Ben Gurion, Đầu tiên người ta thấy một nông dân tên là Benny Zabidov, người này đã trồng một loại cỏ trong trang trại Kfar Yedidya của mình thuộc vùng Sharon, ông này không hiểu sao có rất nhiều bệnh nhân cancer, họ đến từ khắp nơi trong nước, tập trung trước cửa nhà Zabidov hỏi xin cây sả tươi. Thì ra các bác sĩ bảo họ đến. Họ được khuyên phải uống mỗi ngày 8 lần cây sả tươi chụng với nước sôi trong những ngày họ đến chữa bằng radiation và chemotherapy.

....
 

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

MUỐN CON HAY CHỮ...

"Muốn con hay chữ...",câu này có vẻ đơn giản,hiểu được nó,nhiều tuổi như mình,còn chưa!

"Phải yêu lấy thầy"-yêu bằng cách nào,tùy cách hiểu,nhưng nói kiểu dân dã,phải "tấu nhạc" trước.Chỉ cần 2 nốt: đô......la!(La thăng hay la giáng không quan trọng).

Nếu biết "yêu " thầy,con cái sẽ được quan tâm hết mức: này nhá,con làm toán,3+3=9,con vẫn được điểm 10!

Đi viện ư?

Nếu cậy cái thẻ bảo hiểm,bạn bình tâm ngồi đợi,2,3,4,5 ngày...đợi các vị "từ mẫu" ngâm cứu,xem cho rõ ngọn nguồn bệnh tật đã.Nhưng biết "tấu nhạc" trước,các "từ mẫu" săn sóc mình hơn mẹ đẻ của họ.

Không cậy mấy xu bảo hiểm rất chi là "nhân đạo" kia, hãy vào phòng chữa THEO YÊU CẦU.Sẽ được toại nguyện!

Than ôi!Kẻ giầu có thì ít,kẻ nghèo thì bao la....

Đau xót thay!  Không phải ai "muốn con hay chữ",cũng làm  được!

Nhưng "hay chữ" mà thầy ưu tiên cho điểm của bài làm 3+3=9 cũng là giết nhau!

Vả lại,nếu không cố mà yêu-như viêm ruột thừa mà không biết "yêu" thầy (thuốc) cũng là tự sát!

Các bạn đi bệnh viện vài lần sẽ biết ngay.

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

NƯỚC MỸ TƯ BẢN RẤT TẦM THƯỜNG.

Nguyễn Đại Hoàng dịch
Thứ ba ngày 2 tháng 4 năm 2013 5:30 AM
 --------------------------------------------------
(Bài này Nguyệt Minh đã thêm bớt một vài chữ,tác giả 
tha lỗi nhé)-CU NGUYÊN đăng.
***


Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật đến giờ

 này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! 
Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê 
muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại ! Tôi đã
 từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm
 mọi cách tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến là rất đáng 

thất vọng !

1. Công nghiệp


Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm 

phát triển !
Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp

 càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị 
xâm hại bấy nhiêu.
Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất

 phải có nhiều ống khói,nhiều nhà máy và khói
 bụi khắp nơi.
 Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa ! Thế mà 
ở tại xứ Cờ Hoa này, tịnh không có một cái ống 
khói nào !
 Họa hoằn  lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để
 trang trí nhà cửa .Và ở Mỹ bạn cũng chỉ thấy 
toàn sông hồ trongsạch thôi. 
Chả tìm đâu ra những nhà máy giấy, nhà máy 
luyện thép bên bờ sông ! Không khí trong lành thanh
 khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ
 gì nữa ! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả !

2. Kinh tế 

 
Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế ! Bạn biết 

đấy, nước họ có cơ man nào là xa lộ tỏa đi mọi 
hướng, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà 
tịnh không thấy một trạm thu phí nào ! 

Thế là mất toi cả núi vàng!

Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí nhỉ !

 Chắc chắnnon tháng đã gom đủ tiền mua được
 cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương ấy chứ !

Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng.

 Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời
 cá nước thỏa sức vẫy vùng, người Mỹ rõ ràng
 là không có đầu óc kinh tế tí tẹo nào !

3. Xây dựng


Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm.

Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố 
lớn, tôi dám chắc bạnrất ít gặp những công trình bê
 tông ở nước Mỹ. Nhà của ngườiMỹ thường làm
 bằng gỗ và vài thứ vật liệu khác.
Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được 

dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình 
độ kiến trúc của ngoại bang này còn thua xa trình
 độ của triều đại nhàThanh xưa kia ấy chứ !

4. Văn hóa 

 
Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.
Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. 

Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả giùm
tôi 3 đô la đó, và thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên còn giúp
 mang lên xe nữa ! Người Mỹ cũng luôn sẵn sàng mở cửa
 giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không ? Thế đấy !
Ở nước ta, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong 

tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi –
 còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. ( Lôi Phong là 
một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm
 gương về đạo đức).
Hồi đó người ta chuộng lối sống “ đạo đức giả ”nhưng

 bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta
 nên sống thực dụng trần trụi, đó mới là hiện đại chứ !
 Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy
 thập kỷ, và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt
 kịp chúng ta cả !
5. Ẩm thực
Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.
Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một

 thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra.
 Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. 
Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. 
Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi 
thú hoang này như thế nào cơ đấy !
Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm

 chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết
 đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng 
chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền ! Người Mỹ
 vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn 
đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật đó là một 
xã hội còn quá sơ khai !

6. Phong cách


Người Mỹ làm như không biết tự trọng !
Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài ,

 họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo
 sư D chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ 
nổi tiếng thế mà giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn 
bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, 
và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh 
tinh Trung Quốc Chương Tử Di ! Ông cũng không có
 phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó
 làm tôi thất vọng ghê gớm !
Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ

 ghi hai chữ GÀ SỐNG THIẾN SÓT lên danh thiếp của 
mình. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị 
thế của mình. Thành ra những người học những 
ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức 
thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây !
Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường

 như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân 
chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan
 tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng
 Thống Mỹ cơ đấy ! Một công dân hạng ba của 
Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy !

7. Học đường


Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.
Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này 

bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào

 dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã
 từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài 
tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như 
các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.
Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để 

giúp cho các đứa trẻ trở nên những công dân có đủ tư
 cách , sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. 
Trở thành công dân có đủ tư cách ư ? Một quan niệm 
nghe mới cổ hủ làm sao !


8. Y tế



Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.
Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm

 toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược
 sĩ hướng dẫn sử dụng …ôi chao mọi việc chẳng thể
 nhanh gọn như ở Trung Quốc …Tôi chả hiểu tại sao ở 
Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc … 
mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm !
Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà !

 Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ ? …
 chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao
 gấp cả chục lần cơ mà ! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo
 bở thế mà họ không biết khai thác , rõ ràng kinh tế thị trường
 tư bản chủ nghĩa ở Mỹ chết rồi !
9.Báo chí
Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao !
Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ 

khạo của người Mỹ . Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có 
đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt 
như thế này : Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à ? 
Nghe mà bực !
Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền 

Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn
 mật đấy chứ . Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng 
lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp 
phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “ chưởi ” 
cả tổng thống nữa cơ đấy!
Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê 

bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai
 mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ !
10. Tâm linh
Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm 

mấy câu thánh nghe hết sức khờ khạo : Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ.
Thật là buồn cười quá đi : Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì 

làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến
 thế này ? Cầu Chúa có ich lợi gì chứ ? Thực tế nhất là 
bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng !
Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ !
11. Lối sống
Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian .
Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan 

ngoãn đứng vào hàng chờ đợi … Còn người Trung Quốc 
chúng ta – như bạn biết đấy – khôn hơn nhiều !
Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng

 chen lấn, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được
 sự mệt mõi khi đứng chờ ! Nếu ai đó biết đi cổng sau
thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa.
Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những 

điều hay ho đó cơ chứ !

12. Mua bán


Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức 

vô lý : bạn có thể trả lại hàng vài tuần sau khi mua về mà
 thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có 
chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ !

13. An toàn 

 
Nước Mỹ không an toàn ! Tôi nói điều này bởi có tới 

95 % nhà dân không cần tới lưới chống trộm, và điều kỳ
 lạ này nữa là : chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi nhỉ ?
14. Giao thông
Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết !
Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95 % tài xế không dám 

vượt đèn đỏ !’
Và mặc dầu 99 % dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe 

của họ thật lạ : bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không
 mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến 
nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, làm sao mà bì được 
phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ !

15. Tình cảm


Người Mỹ rất là thiếu cảm xúc .
Có tới 95 % nhân viên không nghĩ tới việc phải làm gì cho

 tiệc cưới của sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý
 do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai
 điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không?
 Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không ? Hãy xem,
 người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình
 thương mến thương với lãnh đạo !

16. Nhạy bén


Người Mỹ không nhạy bén chút nào !
99% người Mỹ đi học, đi làm , thăng quan tiến chức, 

mà không hề biết sự cần thiết của “ phong bì ” để có 
thể mở ra một cánh cửa ..sau !


Nguyễn Đại Hoàng dịch


Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Từ NGUYỄN THÔNG


Thứ sáu, ngày 12 tháng tư năm 2013

Rõ nhố nhăng

-Cụ ạ, cái đám nhà báo nó là thứ người gì ấy...
-Cụ bức xúc thế.
-Thì chuyện bác kịch sĩ Văn Hiệp vừa mất ấy mà. Báo chí trăm tờ thì có đến trăm lẻ một tờ ca ngợi bác Hiệp quá trời, nào đủ tài đủ đức, cống hiến hết mình, công lao tày liếp, nhưng đến lúc chết chưa được gắn cái mề đay danh hiệu nào, ưu tú cũng chả có chứ đừng nói đến nhân dân.
-Tôi có nghe cả cô diễn viên hài Minh Vượng còn khóc "anh Hiệp ơi, ới anh Hiệp ơi, sao anh tài đức đủ cả mà chả đứa nào nó phong danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân cho anh. Anh còn hơn ối đứa được Nhân dân, Ưu tú, ới anh Hiệp ơi", cụ ạ.
-Họ nói đúng cả đấy, thưa cụ. Vấn đề là các ông nhà báo cũng chỉ than khóc, ca ngợi thế thôi, chứ có ông bà nào dám truy đến tận cùng tại sao bác Hiệp tài thế tốt thế mà không được phong. Chả có tờ nào bài nào dám chỉ đích danh thủ phạm là Hội đồng xét chọn các cấp danh hiệu NSƯT và NSND. Cụ ạ, theo em thì nghệ sĩ Văn Hiệp tài và đức đủ cả (đúng như các bác nhà báo nói), chỉ thiếu tiền thôi.
-Ừ, đám nhà báo đáng trách nhỉ, toàn ăn theo nói leo, chả được cái tích sự gì.

-Nhưng họ cũng chưa đáng trách bằng mấy ông cầm cân nảy mực. Người ta sống sờ sờ thì chẳng quan tâm, đến lúc chết lại vẽ văn tế sụt sùi ngợi ca. Danh hiệu sao lại phải xin? Người ta xứng đáng được thì phải mời người ta lên, trao cho người ta chứ. Bây giờ mà ông chủ tịch nước có ký quyết định phong tăng danh hiệu nghệ sĩ này nọ cho bác Văn Hiệp (theo yêu cầu của nhiều người) thì cũng chả khác gì việc kết nạp đảng cho liệt sĩ. Hãy để yên cho bác ấy vĩnh hằng với giá trị nghệ sĩ nhân dân đích thực, gán cái thứ phù hoa giả dối kia vào làm gì. Chỉ có vài ông hám danh (còn sống) bị nhà nước cố tình lờ đi, khi dư luận chửi rát quá mới giật mình "quan tâm" ban phát danh hiệu thì mới nhận giải này giải nọ, danh hiệu nọ kia thôi. Tự trọng như bác Hiệp sống không thèm, chết càng chả thèm.
-Không chỉ cá biệt bác Hiệp đâu, cụ ơi. Đầy nghệ sĩ công lao hãn mã mà vẫn bị cái hội đồng mà cụ nói lờ tịt  đi đó. Những ca sĩ thời chống Mỹ chẳng hạn, như Tô Lan Phương, Bích Liên, Kim Oanh, Trần Thụ... chẳng hạn, mười cái danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân cho họ cũng chưa xứng chứ tại sao họ chỉ được ưu tú, kém cả mấy cháu hát hò nhảy nhót sau này. Phần lớn xế chiều, sắp cắt hộ khẩu rồi, định đợi mai mốt chết mới phong Nhân dân chăng?
-Có nghe nói mấy anh đạo diễn làm đơn lấy chữ ký xin chủ tịch nước đặc cách phong Nghệ sĩ nhân dân cho bác Hiệp quá cố đấy.
-Dào ơi, chết là hết chứ còn xin xỏ chi nữa. "Xét một cách toàn diện" thì những anh thờ ơ ghẻ lạnh với bác Văn Hiệp sống, và nồng nhiệt hăm hở với bác Văn Hiệp chết, cũng chả nên cái giống người, chả ra cái đếch gì.
-Ừ nhỉ. Thương bác ấy quá.

12.4.2013
Nguyễn Thông

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Các con muốn có bức ảnh cả gia đình,

Các con rủ ông bà đi chớp hình cả nhà.Chúng nói ít có dịp.Ừ  thì đi,nhưng mình hiểu có lẽ  để muộn hơn,vĩnh viễn không còn cơ hội nữa.



                                 Bố con thằng thứ hai.


                  
                                 Gia đình con (gái) thứ ba



                                          N.M và vợ chồng thằng lớn.


                                          Mẹ con con gái thứ tư.

                                              Tối đi chớp hình,NM ngồi quán nước



Gia đình con thứ 2





                         CÙNG GIA ĐÌNH CON GÁI THỨ 4









Cháu gái.




NGUYỆT MINH VÀ ÔNG XÃ



                                ÔNG BÀ VÀ LŨ CHÁU.

ĐẠI GIA ĐÌNH,đủ hai mươi đứa.

                              Vậy là mình yên tâm , nếu mệnh hết.Cầu sống lâu ư? lại là THAM rồi.
    Phật TỔ dạy rằng : Không THAM,SÂN,SI.

         Nếu được về CÕI CỰC LẠC,hoặc về với CHÚA,với TỔ TIÊN,không còn ở cõi trần Ô TRỌC nữa , mình chỉ mong  con cháu:Mai sau có làm TỔNG THỐNG TRÁI ĐẤT, cũng PHẢI  thương mọi người như chính mình,ĂN CHO ĐỦ,NGỦ CHO ĐỦ,đừng vơ vét nhiều quá.

         Có THIÊN ĐÀNG và ĐỊA NGỤC,hãy tin đi.

          SỐNG sao để mai sau linh hồn đừng phải đọa xuống địa ngục tầng cuối.

        NHÂN-QUẢ ai cũng rõ.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

SỐ PHẬN ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH RỒI!

               Sau 2 lần chụp cắt lớp,các bác sĩ đã kết luận khối u trong gan phải của mình to 5X5cm.Giờ chắc chỉ chờ vào phép thần thôi.
             Vẫn biết có sinh ắt có diệt,nhưng dù sao không ai muốn mãi xa những người thân.
              Mai dù mình không còn vào đây gặp gỡ bè bạn,mình sẽ trao blog này cho ông xã,một người đã gắn bó với đời mình suốt bốn chục năm qua.
             Giờ tuy thể trạng còn tốt,nhưng đã cảm thấy đau vùng gan từ 4 tuần qua.

             Giờ đây mình thấy những ngày được sống là quý giá vô cùng.Không cần giầu có quá,không cần quyền lực,chỉ cần sức khỏe là đủ rồi!

             Mình mong mọi người luôn dồi dào sức khỏe.